- Chi tiết
-
Chuyên mục: Chiêm niệ̣m Năm A nhiều tác giả khách
-
Được đăng: Thứ sáu, 26 Tháng 11 2010 01:00
-
Lm Nguyễn Văn Ty, SDB
-
Lượt xem: 5283
Chúa Nhật 1 Mùa Vọng, Năm A
Is 2:1-5; Rm 13:11-14; Mt 24:37-44
Một năm phụng vụ mới lại khai mở, một chu kỳ sứ điệp Tin Mừng của vui mừng và hy vọng lại được triển khai, ấy thế mà tiếng kêu gọi của Hội Thánh trong những ngày đầu tiên này, qua Lời Chúa, lại gióng lên tiếng báo động: phải canh thức và sẵn sàng. “Cho nên anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến”.
Tôi thật sự tò mò muốn giải mã sứ điệp này. Nếu là một cảnh báo đe loi của ngày ‘dies irae dies illa’ thì thật dễ hiểu và hiển nhiên… nhưng như thế thì làm sao có thể gọi được là Tin Mừng của cậy trông và hy vọng? Đặt lời cảnh báo này trong bối cảnh của việc khai mở một Tin Vui thì quả thật là ‘chéo cẳng ngỗng’. Ngay cả chi tiết của hình ảnh đức Giê-su đưa ra: “Anh em hãy biết điều này; nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, hẳn ông đã thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu” cũng cần phải được giải mã. Vì lý do gì mà đức Giê-su chọn một hình ảnh tiêu cực như thế cho lời mời gọi xem ra trọng đại và quyết định vào bậc nhất: tự so sánh mình với kẻ trộm, so sánh việc vi hành trong vinh quang với hành vi lén lút đào ngạch khoét vách để trộm của?
Xem thêm: CN 1 MV, A: Nếu chủ nhà biết
- Chi tiết
-
Chuyên mục: Chiêm niệ̣m Năm A nhiều tác giả khách
-
Được đăng: Thứ tư, 27 Tháng 11 2019 20:07
-
Lm. GB. Trần Văn Hào
-
Lượt xem: 2022
Chuá Nhật 1 Mùa Vọng, Năm A
Mt 24: 37-44
Mọi người chúng ta đều đã từng kinh qua kinh nghiệm về sự chờ đợi. Một người vợ thức đêm trằn trọc đợi chồng đi xa trở về. Đôi tình nhân đợi chờ giây phút hẹn hò bên nhau với bao rạo rực xao xuyến.
Xem thêm: CN 1 MV, A: Tỉnh thức và cầu nguyện